Về thăm Thanh Hà, “tiếc công” người trồng vải

(VTH)-Về Thanh Hà cuối mùa vải vẫn gặp những người nông dân thồ vải dưới cái nắng đổ lửa. Vẫn còn đó bao nhọc nhằn “xứ vải” sau một mùa bội thu. 

Vải Thanh Hà rực đỏ

Vải Thanh Hà rực đỏ

Hiện tại, Thanh Hà có tổng diện tích trồng vải là 4.910 ha chiếm trên 50% diện tích đất nông nghiệp của toàn huyện; trong đó, diện tích cho sản phẩm là 4.820 ha. Diện tích đất trồng vải thiều của Thanh Hà là 4.060 ha chiếm 82,7%, sản lượng ước đạt 40,000 tấn, tập trung nhiều ở các xã Thanh Sơn, Thanh Khê, Thanh Thủy…

Năm nay, vải Thanh Hà được mùa đậm nhưng người dân trồng vải “buồn”, quê vải “ảm đạm” vì giá vải “tụt thảm hại”. Khắp các đường làng ngõ xóm, những quả vải được bó gọn gàng thành từng chùm lớn bày bán la liệt. Bác Phú – một người có nhiều năm gắn bó với cây vải Thanh Hà cho biết: “Giá bán vải tươi năm nay xuống quá thấp. Vải đầu mùa bán được 10 nghìn/kg, lúc rộ chính vụ chỉ còn 2,5 – 3 nghìn/kg, đến bây giờ cuối vụ vặt tại vườn chỉ được 5 – 6 nghìn/kg là cao. Bán cả vườn 3 tấn vải mới được 10 triệu đồng. So với những năm trước được 30 – 40 nghìn/kg thì chẳng thấm vào đâu, thà mất mùa nhưng giá cao còn hơn được mùa mà giá thấp”.

Để có một cây vải thu hoạch tốt, người trồng vải mất rất nhiều công chăm sóc. Từ lúc là cây giống đến khi được hái quả lần đầu ít nhất là 4 – 5 năm và phải cắt cành, vun gốc, bón phân hóa học thường xuyên thì cây mới nhanh lớn. Để cây vải đạt năng suất cao bắt buộc người trồng phải phun thuốc trừ sâu bốn lần từ khi cây vừa ra hoa đến lúc thu hoạch. Bác Hiệp (Việt Hồng – Thanh Hà) cho biết: “Tiền thuốc sâu cộng với tiền công phun vào khoảng 1 triệu/1,5 mẫu. Mỗi vụ phải phun bốn lần. Tính sơ sơ đã lỗ rồi”. Năm nay giá phân bón, thuốc trừ sâu tăng cao khiến người dân vùng vải càng thêm khốn đốn.

Chăm sóc đã khó, khâu thu hoạch vải chín còn “nan giải” hơn. Dưới cái gay gắt của nắng hè, người vặt vải phải trèo lên những cây cao nguy hiểm, đối mặt với các loài côn trùng  đáng sợ như sâu róm, bọ xít… Chị Hạnh (Việt Hồng – Thanh Hà) kể: “Vừa rồi, mới vặt được ba cân vải, chị bị dị ứng rồi phát hiện bị bọ xít đốt cháy da, chữa mất cả tháng trời. Cả vụ vải coi như đi tong”.

Vải chín rộ theo đợt nên vặt vải cũng phải nhanh chóng. Đến vụ, cả xã lại “rầm rộ” bẻ vải để các lái buôn về mua cho kịp chuyến hàng. Mọi năm không khí vặt vải rất khẩn trương, nhộn nhịp nhưng năm nay vải rẻ, quê vải Thanh Hà im ắng khác thường, rất nhiều nhà trong huyện “để không” cả vườn vải. Nhiều hộ thu hoạch vải bằng cách…“cưa ngang thân cây” vì không đủ tiền thuê người vặt. Lý giải điều này, bác Hiệp cho biết thêm: “Trả công thuê một người bẻ vải là 200 nghìn/ngày. Mà bán cả tạ vải lúc đúng vụ mới được 300 nghìn. Vì thế, thà để rụng còn hơn lỗ”.

Mọi năm, một lượng lớn vải được xuất khẩu sang Trung Quốc, Đài Loan. Thương nhân khắp nơi cũng ồ ạt về tận vườn vải để thu mua. Năm nay vải được mùa nhưng thương nhân nước ngoài “vắng bóng” nên vải tồn ứ ở trong nước rất nhiều, người dân Thanh Hà phải loay hoay “tự tìm đầu ra” cho quả vải.

Một số hộ dân trồng vải khác thì có “sáng kiến”: sấy vải khô để bán Tết hoặc đóng thùng xuất khẩu vải đông lạnh. Để có một cân vải khô phải mất bốn cân vải tươi, với giá bán từ 60 – 70 nghìn/kg vải khô người trồng vải coi như tạm “hòa vốn”. Năm nay mới là năm đầu tiên ở Thanh Hà có hình thức vải đông lạnh, mở ra một triển vọng mới về “đầu ra” cho vải Thanh Hà. Tuy nhiên, thị trường tiêu thụ bấp bênh luôn là nỗi lo thường trực của bà con nơi đây.


Nguồn: Sở KHCN Hải Dương

Cùng chủ đề

Top header Adv

Đăng một phản hồi